高陽台五首 其一

清代 李慈銘
絳蠟凝榴,香綿卷絮,滿天梅雨初飄。潞水盈盈,故人爭趁歸橈。 客中已自傷搖落,況河梁、抒袂魂消。只相思、月墮空牆,酒醒荒郊。 山陰此日真如畫,有林霏匝岸,水綠平橋。扇影衣香,蘋風十里吹簫。 啼鵑歇後聞啼鴂,怎緊心、不溯江潮。漫登臨,夕照金台,冷落前朝。
jiàng níng liú   xiāng mián 綿 juǎn   mǎn 滿 tiān méi chū piāo shuǐ yíng yíng   rén zhēng chèn guī ráo    
zhōng shāng yáo luò   kuàng liáng shū mèi hún xiāo zhǐ xiāng yuè duò kōng qiáng jiǔ xǐng huāng   jiāo        
shān yīn zhēn huà   yǒu lín fēi àn   shuǐ píng qiáo shàn yǐng xiāng píng   fēng shí chuī xiāo    
juān xiē hòu wén jué   zěn jǐn xīn jiāng cháo màn dēng lín zhào   jīn tái lěng luò   qián cháo