高陽台(落梅)

宋代 李萊老
門掩香殘,屏搖夢冷,珠鈿糝綴芳塵。臨水搴花,流來疑是行雲。蘚梢空掛淒涼月,想鶴歸、猶怨黃昏。黯消凝。人老天涯,雁影沈沈。 斷腸不在聽橫笛,在江皋解佩,翳玉飛瓊。煙濕荒村,背春無限愁深。迎風點點飄寒粉,悵秋娘、燕袖啼痕。更關情。青子懸枝,綠樹成陰。
mén yǎn xiāng cán   píng yáo mèng lěng   zhū diàn sǎn zhuì fāng chén lín shuǐ qiān huā   liú lái shì xíng yún xiǎn shāo kōng guà liáng yuè   xiǎng guī yóu yuàn huáng hūn àn xiāo níng rén lǎo tiān   yàn yǐng shěn shěn
duàn cháng zài tīng héng   zài jiāng gāo jiě pèi   fēi qióng yān shī huāng cūn   bèi chūn xiàn chóu shēn yíng fēng diǎn diǎn piāo hán fěn   chàng qiū niáng yàn xiù hén gèng guān qíng qīng xuán zhī   shù chéng yīn