高陽台·風裊垂楊

宋代 吳文英
風裊垂楊,雪銷蕙草,何如清潤潘郎。風月襟懷,揮毫倚馬成章。仙都觀里桃千樹,映麴塵、十里荷塘。未歸來,應戀花洲,醉玉吟香。 東風晴晝濃如酒,正十分皓月,一半春光。燕子重來,明朝傳夢西窗。朝寒幾暖金爐燼,料洞天、日月偏長。杏園詩,應待先題,嘶馬平康。
fēng niǎo chuí yáng   xuě xiāo huì cǎo   qīng rùn pān láng fēng yuè jīn huái   huī háo chéng zhāng xiān dōu guān táo qiān shù   yìng chén shí táng wèi guī lái   yīng liàn huā zhōu   zuì yín xiāng
dōng fēng qíng zhòu nóng jiǔ   zhèng shí fēn hào yuè   bàn chūn guāng yàn zi chóng lái   míng cháo chuán mèng 西 chuāng cháo hán nuǎn jīn jìn   liào dòng tiān yuè piān cháng xìng yuán shī   yìng dài xiān   píng kāng