高門關
高門關頭霜樹老,細路千山萬山繞。亂餘村落不見人,雪霰霏霏暗清曉。
莘川百里如掌平,閒田滿眼人得耕。山中樹藝亦不惡,誰遣多田知姓名。
許李申楊竟何得?只今惟有石灘聲。
gāo
高
mén
門
guān
關
tóu
頭
shuāng
霜
shù
樹
lǎo
老
,
xì
細
lù
路
qiān
千
shān
山
wàn
萬
shān
山
rào
繞
。
。
luàn
亂
yú
餘
cūn
村
luò
落
bú
不
jiàn
見
rén
人
,
xuě
雪
xiàn
霰
fēi
霏
fēi
霏
àn
暗
qīng
清
xiǎo
曉
。
。
shēn
莘
chuān
川
bǎi
百
lǐ
里
rú
如
zhǎng
掌
píng
平
,
xián
閒
tián
田
mǎn
滿
yǎn
眼
rén
人
dé
得
gēng
耕
。
。
shān
山
zhōng
中
shù
樹
yì
藝
yì
亦
bù
不
è
惡
,
shuí
誰
qiǎn
遣
duō
多
tián
田
zhī
知
xìng
姓
míng
名
。
。
xǔ
許
lǐ
李
shēn
申
yáng
楊
jìng
竟
hé
何
de
得
?
zhī
只
jīn
今
wéi
惟
yǒu
有
shí
石
tān
灘
shēng
聲
。
。