高壺隱輓詩

宋代 洪咨夔
種德黃芽鼎,陶心碧玉壺。 多交天下士,幾喚竹間廚。 秋雨涼催讀,春風醉索扶。 忽成觀化去,冷落輞川圖。
zhòng huáng dǐng   táo xīn  
duō jiāo tiān xià shì   huàn zhú jiān chú  
qiū liáng cuī   chūn fēng zuì suǒ  
chéng guān huà   lěng luò wǎng chuān