高鴻送唐彥范司勛移蘇守

宋代 郭祥正
高鴻方冥飛,萬里不回首。況當移杪時,霜露濕星斗。 鼓翼無何鄉,永避網羅咎。君子重出處,此義安可負。 嶷嶷潭府公,清譽比瓊玖。節制臨八州,時命非不偶。 胡為請分務,念念在林藪。切嘗聽公言,三朝祿食久。 四十有五年,數為漕與守。慎事無纖瑕,收身養吾壽。 兒孫皆賞延,君恩誠已厚。朝廷新法度,利害喧眾口。 紛馳使者車,必行無可否。嗟予力已疲,何以為父母。 不待老有請,連章至八九。君相惜其才,符竹今仍剖。 蘇台古名邦,震澤當戶牖。拜恩臣豈邀,客賀但揮手。 便道將徑歸,辭疾上印綬。家園瞰西湖,雲月是鄰友。 翛然一榻外,長物復何有。隱几悟僧禪,頹形若陵阜。 不學陶朱公,反為利端誘。不學陶淵明,區區愛琴酒。 文王如搜賢,肯棄渭川叟。行己無固必,資深逢左右。 重來作霖雨,一洗蒼生垢。信哉孟軻氏,和任著伊柳。 獨善名易滅,兼濟垂不朽。噫嘻高鴻篇,在理或可取。
gāo hóng fāng míng fēi   wàn huí shǒu kuàng dāng miǎo shí shuāng   shī xīng dǒu    
xiāng   yǒng wǎng luó jiù jūn zi chóng chū chù   ān    
tán gōng   qīng qióng jiǔ jié zhì lín zhōu shí   mìng fēi ǒu    
wéi qǐng fēn   niàn niàn zài lín sǒu qiè cháng tīng gōng yán sān   cháo shí 祿 jiǔ    
shí yǒu nián   shù wèi cáo shǒu shèn shì xiān xiá shōu   shēn yǎng shòu    
ér sūn jiē shǎng yán   jūn ēn chéng hòu cháo tíng xīn   hài xuān zhòng kǒu    
fēn chí shǐ 使 zhě chē   xíng fǒu jiē   wéi    
dài lǎo yǒu qǐng   lián zhāng zhì jiǔ jūn xiāng cái   zhú jīn réng pōu    
tái míng bāng   zhèn dàng yǒu bài ēn chén yāo   dàn huī shǒu    
biàn 便 dào jiāng jìng guī   shàng yìn shòu jiā yuán kàn 西 yún   yuè shì lín yǒu    
xiāo rán wài   cháng yǒu yìn sēng chán tuí   xíng ruò líng    
xué táo zhū gōng   fǎn wèi duān yòu xué táo yuān míng   ài qín jiǔ    
wén wáng sōu xián   kěn wèi chuān sǒu xíng   shēn féng zuǒ yòu    
chóng lái zuò lín   cāng shēng gòu xìn zāi mèng shì   rèn zhù liǔ    
shàn míng miè   jiān chuí xiǔ gāo hóng piān zài   huò