杲道人屢聘不起用庭立韻作詩開之

宋代 饒節
百年過雷雹,誰喪復誰得。邯鄲一枕夢,蝸角兩戰國。 道人脫世網,便卷百丈席。分明老胡裔,彷佛眸子碧。 向來數道場,眾挽不容釋。金言無自晦,如反衣狐白。 道人笑不答,我心固匪石。邇來燕雀豪,頗須鷹隼擊。 達人有舒捲,大士等喧寂。何當為眾起,孰謂今非昔。
bǎi nián guò léi báo   shuí sàng shuí hán dān zhěn mèng   jiǎo liǎng zhàn guó    
dào rén tuō shì wǎng   biàn 便 juǎn bǎi zhàng fēn míng lǎo páng   móu zi    
xiàng lái shǔ dào chǎng   zhòng wǎn róng shì jīn yán huì   fǎn bái    
dào rén xiào   xīn fěi shí ěr lái yàn què háo   yīng sǔn    
rén yǒu shū juàn   shì děng xuān dāng wèi zhòng shú   wèi jīn fēi