感竹吟

元代 王冕
雲溪老竹持苦節,玉質蕭森出岩穴。 蒼蒼古色誰為摩?凜凜清風自然別。 勁直不肯降雪霜,瀟灑不肯棲鳳凰。 願殺長身載經籍,要為吾道垂休光。 誰信囂風滿漓俗,紅紫紛紛亂人目?遂令此君受羈束,荊棘凌夷刀鋸辱。 青蟲網葉蠹食筠,野老更欲鋤其根。 閉塞陽和絕土脈,絕之不許生兒孫。 東里先生有遺族,午夜聞之皆痛哭。 擬以餘音問伯夷,首陽煙雨莓苔綠。 嗚呼老竹老愈奇,歲寒心事無人知。 孤梅在溪松在壑,焉能與餘論襟期?飄聲夜落山陰道,欣賞多情愁欲倒。 固知遇合各有時,何必區區掛懷抱?君不見窮陬荒草非所種,開花猶解供王貢,那有此材無此用!
yún lǎo zhú chí jié   zhì xiāo sēn chū yán xué  
cāng cāng shuí wèi   lǐn lǐn qīng fēng rán bié  
jìng zhí kěn jiàng xuě shuāng   xiāo kěn fèng huáng  
yuàn shā cháng shēn zài jīng   yào wèi dào chuí xiū guāng  
shuí xìn xiāo fēng mǎn 滿   hóng fēn fēn luàn rén   suì lìng jūn shòu shù   jīng líng dāo  
qīng chóng wǎng shí yún   lǎo gēng chú gēn  
yáng jué mài   jué zhī shēng ér sūn  
dōng xiān sheng yǒu   wén zhī jiē tòng  
yīn wèn   shǒu yáng yān méi tái  
lǎo zhú lǎo   suì hán xīn shì rén zhī  
méi zài sōng zài   yān néng lùn jīn   piāo shēng luò shān yīn dào   xīn shǎng duō qíng chóu dào  
zhī yǒu shí   guà huái bào   jūn jiàn qióng zōu huāng cǎo fēi suǒ zhǒng   kāi huā yóu jiě gōng wáng gòng   yǒu cái yòng