感寓三首 其一

明代 徐有貞
阿閣何巍巍,高梁入穹蒼。飛梯十二重,宛在天中央。 上當北辰星,下見列宿光。清風流綺疏,祥雲自飄揚。 我時臨其上,分明望四方。山河遙郁盤,宇宙何茫茫。 威鳳去已遠,群鳶並翱翔。緬懷軒轅氏,徙倚徒徬徨。
ā wēi wēi   gāo liáng qióng cāng fēi shí èr chóng wǎn   zài tiān zhōng yāng    
shàng dàng běi chén xīng   xià jiàn liè 宿 guāng qīng fēng liú shū xiáng   yún piāo yáng    
shí lín shàng   fēn míng wàng fāng shān yáo pán   zhòu máng máng    
wēi fèng yuǎn   qún yuān bìng áo xiáng miǎn huái xuān yuán shì   páng huáng