感寓三首

宋代 戴復古
古今通一理,趨鄉自多門。 賢士玉成美,貪夫金注昏。 誰知身是患,人以道為尊。 前輩□□死,姓名千載存。
jīn tōng   xiāng duō mén
xián shì chéng měi   tān jīn zhù hūn
shéi zhī shēn shì huàn   rén dào wèi zūn
qián bèi       xìng míng qiān zǎi cún