感寓 其十四

宋代 劉弇
翩翩外黃兒,片玉駐青春。鏖兵彼項籍,菅艾視吾民。 從容出談笑,桑梓脫沉堙。翻咄蹈海客,胡為苦逃秦。 射戟與弄丸,解粉竟勞神。生子不蚤慧,惜哉襄城人。
piān piān wài huáng ér   piàn zhù qīng chūn áo bīng xiàng jiān   ài shì mín    
cóng róng chū tán xiào   sāng tuō chén yīn fān duō dǎo hǎi   wéi táo qín    
shè nòng wán   jiě fěn jìng láo shén shēng zǎo huì   zāi xiāng chéng rén