感寓 其三十八

宋代 王稱
東園桃李樹,灼灼春妍華。佳人不再摘,芳意其如何。 白日每不退,流光竟蹉跎。大運苦難遇,感此哀情多。
dōng yuán táo shù   zhuó zhuó chūn yán huá jiā rén zài zhāi fāng      
bái měi tuì 退   liú guāng jìng cuō tuó yùn nàn gǎn   āi qíng duō