感寓 其六

宋代 王稱
中空發駕辯,清聲間陵阿。鄭客一在坐,自以延露和。 至音久寥寂,窊靡世共歌。俚耳不可尚,竽瑟將奈何。
zhōng kōng jià biàn   qīng shēng jiān líng ā zhèng zài zuò   yán    
zhì yīn jiǔ liáo   shì gòng ěr shàng   jiāng nài