感寓九首 其七

元代 滕斌
贈客黃金羈,勸客白玉卮。昔我亦為客,得此慨不辭。 小草戲其出,檳榔笑其飢。相識何所無,所樂心相知。 平生數公子,腰下珊瑚枝。冥冥或相隔,寤寐恍見之。 無絲繡平原,無金鑄鐘期。秋風山陽笛,淚落不自持。
zèng huáng jīn   quàn bái zhī wèi   kǎi    
xiǎo cǎo chū   bīng láng xiào xiāng shí suǒ suǒ   xīn xiāng zhī    
píng shēng shù gōng   yāo xià shān zhī míng míng huò xiāng   mèi huǎng jiàn zhī    
xiù píng yuán   jīn zhù zhōng qiū fēng shān yáng lèi   luò chí