感寓二首
西風落日怕登樓,倚遍闌干萬古愁。
衰漢竟成三國誤,秣陵不蓋六朝羞。
江山有恨留青史,天地無情送白頭。
擊碎唾壺歌不盡,荒台殘雨夢揚州。
xī
西
fēng
風
luò
落
rì
日
pà
怕
dēng
登
lóu
樓
,
yǐ
倚
biàn
遍
lán
闌
gān
干
wàn
萬
gǔ
古
chóu
愁
。
shuāi
衰
hàn
漢
jìng
竟
chéng
成
sān
三
guó
國
wù
誤
,
mò
秣
líng
陵
bù
不
gài
蓋
liù
六
cháo
朝
xiū
羞
。
jiāng
江
shān
山
yǒu
有
hèn
恨
liú
留
qīng
青
shǐ
史
,
tiān
天
dì
地
wú
無
qíng
情
sòng
送
bái
白
tóu
頭
。
jī
擊
suì
碎
tuò
唾
hú
壺
gē
歌
bù
不
jìn
盡
,
huāng
荒
tái
台
cán
殘
yǔ
雨
mèng
夢
yáng
揚
zhōu
州
。