感興四首

唐代 李群玉
子云吞白鳳,遂吐太玄書。幽微十萬字,枝葉何扶疏。 婉孌猛虎口,甘言累其初。一睹美新作,斯瑕安可除。 昔竊不死藥,奔空有嫦娥。盈盈天上艷,孤潔棲金波。 織女了無語,長宵隔銀河。軋軋揮素手,幾時停玉梭。 洞房三五夕,金釭凝焰滅。美人抱雲和,斜倚紗窗月。 沈吟想幽夢,閨思深不說。弦冷玉指寒,含顰待明發。 朔雁銜邊秋,寒聲落燕代。先驚愁人耳,顏發潛消改。 凝雲蔽洛浦,夢寐勞光彩。天邊無書來,相思淚成海。
zi yún tūn bái fèng   suì tài xuán shū yōu wēi shí wàn   zhī shū
wǎn luán měng kǒu   gān yán lèi chū měi xīn zuò   xiá ān chú
qiè yào   bēn kōng yǒu cháng é yíng yíng tiān shàng yàn   jié jīn
zhī liǎo   cháng xiāo yín huī shǒu   shí tíng suō
dòng fáng sān   jīn gāng níng yàn miè měi rén bào yún   xié shā chuāng yuè
shěn yín xiǎng yōu mèng   guī shēn shuō xián lěng zhǐ hán   hán pín dài míng
shuò yàn xián biān qiū   hán shēng luò yàn dài xiān jīng chóu rén ěr   yán qián xiāo gǎi
níng yún luò   mèng mèi láo guāng cǎi tiān biān shū lái   xiāng lèi chéng hǎi