感興六首

唐代 李白
瑤姬天帝女,精彩化朝雲。宛轉入宵夢,無心向楚君。 錦衾抱秋月,綺席空蘭芬。茫昧竟誰測,虛傳宋玉文。 洛浦有宓妃,飄颻雪爭飛。輕雲拂素月,了可見清輝。 解珮欲西去,含情詎相違。香塵動羅襪,綠水不沾衣。 陳王徒作賦,神女豈同歸。好色傷大雅,多為世所譏。 裂素持作書,將寄萬里懷。眷眷待遠信,竟歲無人來。 征鴻務隨陽,又不為我棲。委之在深篋,蠹魚壞其題。 何如投水中,流落他人開。不惜他人開,但恐生是非。 十五游神仙,仙遊未曾歇。吹笙坐松風,泛瑟窺海月。 西山玉童子,使我煉金骨。欲逐黃鶴飛,相呼向蓬闕。 西國有美女,結樓青雲端。蛾眉艷曉月,一笑傾城歡。 高節不可奪,炯心如凝丹。常恐彩色晚,不為人所觀。 安得配君子,共乘雙飛鸞。 嘉穀隱豐草,草深苗且稀。農夫既不異,孤穗將安歸。 常恐委疇隴,忽與秋蓬飛。烏得薦宗廟,為君生光輝。
yáo tiān   jīng cǎi huà zhāo yún wǎn zhuǎn xiāo mèng   xīn xiàng chǔ jūn
jǐn qīn bào qiū yuè   kōng lán fēn máng mèi jìng shuí   chuán sòng wén
luò yǒu fēi   piāo yáo xuě zhēng fēi qīng yún yuè   le jiàn qīng huī
jiě pèi 西   hán qíng xiāng wéi xiāng chén dòng luó   shuǐ zhān
chén wáng zuò   shén tóng guī hào shāng   duō wèi shì suǒ
liè chí zuò shū   jiāng wàn huái juàn juàn dài yuǎn xìn   jìng suì rén lái
zhēng hóng suí yáng   yòu wéi wěi zhī zài shēn qiè   huài
tóu shuǐ zhōng   liú luò rén kāi rén kāi   dàn kǒng shēng shì fēi
shí yóu shén xiān   xiān yóu wèi céng xiē chuī shēng zuò sōng fēng   fàn kuī hǎi yuè
西 shān tóng   shǐ 使 liàn jīn zhú huáng fēi   xiāng xiàng péng quē
西 guó yǒu měi   jié lóu qīng yún duān é méi yàn xiǎo yuè   xiào qīng chéng huān
gāo jié duó   jiǒng xīn níng dān cháng kǒng cǎi wǎn   wéi rén suǒ guān
ān pèi jūn zi   gòng chéng shuāng fēi luán
jiā yǐn fēng cǎo   cǎo shēn miáo qiě nóng   suì jiāng ān guī
cháng kǒng wěi chóu lǒng   qiū péng fēi jiàn zōng miào   wèi jūn shēng guāng huī