感興

元代 宗衍
兩榿當我門,昔種不盈把。十年各長大,我屋在其下。 風吹枝崢嶸,壞我屋上瓦。伐榿傷屋甚,小過且容舍。 樵兒驅之去,不去反怒嗔。豈不有曲直,但念是比鄰。
liǎng 榿 dāng mén   zhǒng yíng shí nián zhǎng   zài xià    
fēng chuī zhī zhēng róng   huài shàng shāng 榿 shén xiǎo   guò qiě róng shè    
qiáo ér zhī   fǎn chēn yǒu zhí dàn   niàn shì lín