感興

宋代 何夢桂
芳草長亭春寂寂,白鷗滄海夢悠悠。百年空負乾坤責,應被青山笑白頭。
fāng cǎo cháng tíng chūn   bái ōu cāng hǎi mèng yōu yōu bǎi nián kōng qián kūn yīng   bèi qīng shān xiào bái tóu