感興

宋代 何夢桂
剩得田園歸去來,江南兩度見黃梅。 軒窗有侶余松竹,牆壁無人半蘚苔。 獨抱丹心徒自苦,相逢白首不須哀。 人間萬事不可極,一夢蘧蘧心已灰。
shèng tián yuán guī lái   jiāng nán liǎng jiàn huáng méi  
xuān chuāng yǒu sōng zhú   qiáng rén bàn xiǎn tái  
bào dān xīn   xiāng féng bái shǒu āi  
rén jiān wàn shì   mèng xīn huī