感興

唐代 孟郊
拔心草不死,去根柳亦榮。獨有失意人,恍然無力行。 昔為連理枝,今為斷弦聲。連理時所重,斷弦今所輕。 吾欲進孤舟,三峽水不平。吾欲載車馬,太行路崢嶸。 萬物根一氣,如何互相傾。
xīn cǎo   gēn liǔ róng yǒu shī rén   huǎng rán xíng
wèi lián zhī   jīn wèi duàn xián shēng lián shí suǒ zhòng   duàn xián jīn suǒ qīng
jìn zhōu   sān xiá shuǐ píng zài chē   tài xíng zhēng róng
wàn gēn   xiāng qīng