感興

宋代 王禹偁
吾嘗入深山,溪谷寒且冱。 杉檜頗凌雲,歲月自朽蠹。 般輸目不見,何由用斤斧。 東山大夫松,中嶽金雞樹。 秦政本獨夫,則天乃淫嫗。 名號被常材,所幸因一顧。 為木豈有命,偶然生要路。 誰取澗底松,立作明堂柱。
cháng shēn shān   hán qiě
shān guì líng yún   suì yuè xiǔ
bān shū jiàn   yóu yòng jīn
dōng shān dài sōng   zhōng yuè jīn shù
qín zhèng běn   tiān nǎi yín
míng hào bèi cháng cái   suǒ xìng yīn
wèi yǒu mìng   ǒu rán shēng yào
shuí jiàn sōng   zuò míng táng zhù