感興

唐代 崔膺
富貴難義合,困窮易感恩。古來忠烈士,多出貧賤門。 世上桃李樹,但結繁華子。白屋抱關人,青雲壯心死。 本以勢利交,勢盡交情已。如何失情後,始嘆門易軌。
guì nán   kùn qióng gǎn ēn lái zhōng liè shì   duō chū pín jiàn mén
shì shàng táo shù   dàn jié fán huá bái bào guān rén   qīng yún zhuàng xīn
běn shì jiāo   shì jǐn jiāo qing shī qíng hòu   shǐ tàn mén guǐ