感物二首

唐代 唐彥謙
騄驥初失群,亦自矜趫騰。俯仰歲時久,帖然困蚊蠅。 豪鯨逸其穴,尺水成滄溟。豈無魚鱉交,望望為所憎。 物理有翕張,達人同廢興。幸無怵迫憂,聊復曲吾肱。 魚目出泥沙,空村百金珍。豫章值擁輳,細細供蒸薪。 論材何必多,適用即能神。託交何必深,寡求永相親。 鮑叔拙羈魯,張生窮厄陳。茫然扳援際,豈意出風塵。
chū shī qún   jīn qiáo téng yǎng suì shí jiǔ   tiē rán kùn wén yíng
háo jīng xué   chǐ shuǐ chéng cāng míng biē jiāo   wàng wàng wèi suǒ zēng
yǒu zhāng   rén tóng fèi xīng xìng chù yōu   liáo gōng
chū shā   kōng cūn bǎi jīn zhēn zhāng zhí yōng còu   gōng zhēng xīn
lùn cái duō   shì yòng néng shén tuō jiāo shēn   guǎ qiú yǒng xiāng qīn
bào shū zhuō   zhāng shēng qióng è chén máng rán bān yuán   chū fēng chén