感時三首

唐代 方干
不覺年華似箭流,朝看春色暮逢秋。正嗟新冢垂青草, 便見故交梳白頭。雖道瞭然皆是夢,應還達者即無愁。 破除生死須齊物,誰向穹蒼問事由。 日烏往返無休息,朝出扶桑暮卻回。夜雨旋驅殘熱去, 江風吹送早寒來。才憐飲處飛花片,又見書邊聚雪堆。 莫恃少年欺白首,須臾還被老相催。 世途擾擾復憧憧,真恐華夷事亦同。歲月自消寒暑內, 榮枯盡在是非中。今朝猶作青襟子,明日還成白首翁。 堪笑愚夫足紛競,不知流水去無窮。
jué nián huá shì jiàn liú   cháo kàn chūn féng qiū zhèng jiē xīn zhǒng chuí qīng cǎo  
biàn 便 jiàn jiāo shū bái tóu suī dào liǎo rán jiē shì mèng   yīng hái zhě chóu
chú shēng   shuí xiàng qióng cāng wèn shì yóu
wǎng fǎn xiū   cháo chū sāng què huí xuán cán  
jiāng fēng chuī sòng zǎo hán lái cái lián yǐn chù fēi huā piàn   yòu jiàn shū biān xuě duī
shì shào nián bái shǒu   hái bèi lǎo xiāng cuī
shì rǎo rǎo chōng chōng   zhēn kǒng huá shì tóng suì yuè xiāo hán shǔ nèi  
róng jǐn zài shì fēi zhōng jīn zhāo yóu zuò qīng jīn   míng hái chéng bái shǒu wēng
kān xiào fēn jìng   zhī liú shuǐ qióng