感事二首 其二
自古衣食勤,物生無時閒。春耕望時雨,厚土常苦乾。
舉頭呼天公,天遠安得聞。幸此中夜雨,瀟瀟灑中田。
天人兩異情,相值良獨難。水旱與豐年,由來皆偶然。
愚夫苦多怨,智士即而安。我歌寧獨此,萬事一嗟嘆。
zì
自
gǔ
古
yī
衣
shí
食
qín
勤
,
wù
物
shēng
生
wú
無
shí
時
xián
閒
chūn
。
gēng
春
wàng
耕
shí
望
yǔ
時
hòu
雨
,
tǔ
厚
cháng
土
kǔ
常
qián
苦
乾
。
jǔ
舉
tóu
頭
hū
呼
tiān
天
gōng
公
,
tiān
天
yuǎn
遠
ān
安
dé
得
wén
聞
xìng
。
cǐ
幸
zhōng
此
yè
中
yǔ
夜
xiāo
雨
,
xiāo
瀟
sǎ
瀟
zhōng
灑
tián
中
田
。
tiān
天
rén
人
liǎng
兩
yì
異
qíng
情
,
xiāng
相
zhí
值
liáng
良
dú
獨
nán
難
shuǐ
。
hàn
水
yǔ
旱
fēng
與
nián
豐
yóu
年
,
lái
由
jiē
來
ǒu
皆
rán
偶
然
。
yú
愚
fū
夫
kǔ
苦
duō
多
yuàn
怨
,
zhì
智
shì
士
jí
即
ér
而
ān
安
wǒ
。
gē
我
níng
歌
dú
寧
cǐ
獨
wàn
此
,
shì
萬
yī
事
jiē
一
tàn
嗟
嘆
。