感事

宋代 周弼
書劍悠悠屢變遷,老諳多故始知天。 汗青每愧拋長日,發白無由逐少年。 暮雨暗消江岸柳,曉霜初透野池蓮。 此心懸解何須語,人問惟應一指禪。
shū jiàn yōu yōu biàn qiān   lǎo ān duō shǐ zhī tiān  
hàn qīng měi kuì pāo cháng   bái yóu zhú shào nián  
àn xiāo jiāng àn liǔ   xiǎo shuāng chū tòu chí lián  
xīn xuán jiě   rén wèn wéi yīng zhǐ chán