感秋五首

宋代 楊萬里
盥漱已雲畢,危坐正冠衣。 攬鏡忽見我,不識我為誰。 自倚身尚強,不悟年已衰。 舉頭視嘉木,向人慘無姿。 我欲訴渠老,渠乃懷秋悲。 木悲不解飲,琴瑟聲怨咨。 我且呼麴生,細細斟酌之。 我醉不知我,更知春秋為。
guàn shù yún   wēi zuò zhèng guān  
lǎn jìng jiàn   shí wèi shuí  
shēn shàng qiáng   nián shuāi  
tóu shì jiā   xiàng rén cǎn 姿  
lǎo   nǎi huái qiū bēi  
bēi jiě yǐn   qín shēng yuàn  
qiě shēng   zhēn zhuó zhī  
zuì zhī   gèng zhī chūn qiū wèi