感秋六首

宋代 鄭獬
落日在高木,輝輝淡秋容。 白雲起天鏡,飛去忽無蹤。 雨蘚爛漫紫,幽徑誰相從。 孤慮如有根,糾結生心胸。 良時忽已晚,撇耳過晨鐘。 事業餘濩落,撫己真何庸。 投箸不能食,卻立倚長松。 酒敲百萬兵,此憂不可攻。
luò zài gāo   huī huī dàn qiū róng  
bái yún tiān jìng   fēi zōng  
xiǎn làn màn   yōu jìng shuí xiāng cóng  
yǒu gēn   jiū jié shēng xīn xiōng  
liáng shí wǎn   piē ěr guò chén zhōng  
shì huò luò   zhēn yōng  
tóu zhù néng shí   què cháng sōng  
jiǔ qiāo bǎi wàn bīng   yōu gōng