感秋和張文潛 其二

宋代 徐積
張子非不厚,涕泗中夜起。蘭蕙雖已衰,松筠正堪佩。 君愛蘭與蕙,忘我筠與松。君愛洛陽官,棄我淮上翁。 翁如揚大夫,其心甘賤貧。不投天祿閣,卻反離騷文。 騷人雖已歿,萬古為忠魂。欲知冤憤氣,但看蒼梧雲。 冤情寄湘水,冤聲寄湘竹。年年霜露時,夜夜秋聲哭。
zhāng zi fēi hòu   zhōng lán huì suī shuāi sōng   yún zhèng kān pèi    
jūn ài lán huì   wàng yún sōng jūn ài luò yáng guān   huái shàng wēng    
wēng yáng dài   xīn gān jiàn pín tóu tiān 祿 què   fǎn sāo wén    
sāo rén suī 歿   wàn wèi zhōng hún zhī yuān fèn dàn   kàn cāng yún    
yuān qíng xiāng shuǐ   yuān shēng xiāng zhú nián nián shuāng shí   qiū shēng