感秋

宋代 宋祁
迴腸病骨兩驚秋,已作衰翁未白頭。 天上有星寧免客,人間無地可埋憂。 車翻落日何曾定,臂化鳴鴞豈易求。 莫就離鴻寄歸思,離鴻身世更悠悠。
huí cháng bìng liǎng jīng qiū   zuò shuāi wēng wèi bái tóu
tiān shàng yǒu xīng níng miǎn   rén jiān mái yōu
chē fān luò zēng dìng   huà míng xiāo qiú
jiù hóng guī   hóng shēn shì gèng yōu yōu