感秋

宋代 陸游
西風繁杵搗征衣,客子關情正此時。 萬事從初聊復爾,百年強半欲何之?畫堂蟋蟀怨清夜,金井梧桐辭故枝。 一枕淒涼眠不得,呼燈起作感秋詩。
西 fēng fán chǔ dǎo zhēng   guān qíng zhèng shí
wàn shì cóng chū liáo ěr   bǎi nián qiáng bàn zhī   huà táng shuài yuàn qīng   jīn jǐng tóng zhī
zhěn liáng mián   dēng zuò gǎn qiū shī