感戚夫人事

宋代 姜特立
女以色而死,士以才而亡。 處才不才間,此語最深長。 我昔愚自信,遭逐方悲傷。 投跡歸山林,為樂特未央。 失馬反為福,始悟得不償。 向來尤其人,今乃佩恩光。 忮心成美意,陷罕為康莊。 寄語斯鞅輩,善刀宜早藏。
ér   shì cái ér wáng  
chù cái cái jiān   zuì shēn cháng  
xìn   zāo zhú fāng bēi shāng  
tóu guī shān lín   wéi wèi yāng  
shī fǎn wèi   shǐ cháng  
xiàng lái yóu rén   jīn nǎi pèi ēn guāng  
zhì xīn chéng měi   xiàn hǎn wèi kāng zhuāng  
yāng bèi   shàn dāo zǎo cáng