感流亡

宋代 王禹偁
謫居歲雲暮,晨起廚無煙。 賴有可愛日,懸在南榮邊。 高舂已數丈,和暖如春天。 門臨商於路,有客憇檐前。 老翁與病嫗,頭鬢皆皤然。 呱呱三兒泣,惸惸一夫鰥。 道糧無斗粟,路費無百錢。 聚頭未有食,顏色頗饑寒。 試問何許人,答雲家長安。 去年關輔旱,逐熟入穰川。 婦死埋異鄉,客貧思故園。 故園雖孔邇,秦嶺隔藍關。 山深號六里,路峻名七盤。 襁負且乞丐,凍餒復險艱。 唯愁大雨雪,殭死山谷間。 我聞斯人語,倚戶獨長嘆。 爾為流亡客,我為冗散官。 左宦無俸祿,奉親乏甘鮮。 因思筮仕來,倏忽過十年。 峨冠蠹黔首,旅進長素餐。 文翰皆徒爾,放逐固宜然。 家貧與親老,睹翁聊自寬。
zhé suì yún   chén chú yān
lài yǒu ài   xuán zài nán róng biān
gāo chōng shù zhàng   nuǎn chūn tiān
mén lín shāng   yǒu yán qián
lǎo wēng bìng   tóu bìn jiē rán
sān ér   qióng qióng guān
dào liáng dǒu   fèi bǎi qián
tóu wèi yǒu shí   yán hán
shì wèn rén   yún jiā cháng ān
nián guān hàn   zhú shú ráng chuān
mái xiāng   pín yuán
yuán suī kǒng ěr   qín lǐng lán guān
shān shēn hào liù   jùn míng pán
qiǎng qiě gài   dòng něi xiǎn jiān
wéi chóu xuě   jiāng shān jiān
wén rén   cháng tàn
ěr wèi liú wáng   wèi rǒng sǎn guān
zuǒ huàn fèng 祿   fèng qīn gān xiān
yīn shì shì lái   shū guò shí nián
é guān qián shǒu   jìn cháng cān
wén hàn jiē ěr   fàng zhú rán
jiā pín qīn lǎo   wēng liáo kuān