橄欖

宋代 蘇軾
紛紛青子落紅鹽,正味森森苦且嚴。 待得微甘回齒頰,已輸崖蜜十分甜。
fēn fēn qīng luò hóng yán   zhèng wèi sēn sēn qiě yán  
dài de wēi gān huí chǐ jiá   shū shí fēn tián