感皇恩(和吳推官)

宋代 韓淲
急管度青枝,醉眠芳草。雲斷巫陽夢能到。乍醒余困,晴影暗移紗帽。舊時閒意思,都忘了。 今歲春遲,去年春早。點點繁紅又多少。惜春歸去,酒病翻成花惱。數聲鳴鳥喚,人驚老。
guǎn qīng zhī   zuì mián fāng cǎo yún duàn yáng mèng néng dào zhà xǐng kùn   qíng yǐng àn shā mào jiù shí xián   dōu wàng le
jīn suì chūn chí   nián chūn zǎo diǎn diǎn fán hóng yòu duō shǎo chūn guī   jiǔ bìng fān chéng huā nǎo shù shēng míng niǎo huàn   rén jīng lǎo