感皇恩(大石標韻)

宋代 周邦彥
露柳好風標,嬌鶯能語。獨占春光最多處。淺嚬輕笑,未肯等閒分付。為誰心子裡,長長苦。 洞房見說,雲深無路。憑仗青鸞道情素。酒空歌斷,又被濤江催去。怎奈向、言不盡,愁無數。
liǔ hǎo fēng biāo   jiāo yīng néng zhàn chūn guāng zuì duō chù qiǎn pín qīng xiào   wèi kěn děng xián fēn wèi shuí xīn   cháng cháng
dòng fáng jiàn shuō   yún shēn píng zhàng qīng luán dào qíng jiǔ kōng duàn   yòu bèi tāo jiāng cuī zěn nài xiàng yán jìn   chóu shù