感皇恩

宋代 李綱
九日菊花遲,茱萸卻早。嫩蕊濃香自妍好。一簪華發,只恐西風吹帽。細看還遍插,人忘老。 千古此時,清歡多少。鐵馬台空但荒草。旅愁如海,須把金尊銷了。暮天秋影碧,雲如掃。
jiǔ huā chí   zhū què zǎo nèn ruǐ nóng xiāng yán hǎo zān huá   zhǐ kǒng 西 fēng chuī mào kàn hái biàn chā   rén wàng lǎo
qiān shí   qīng huān duō shǎo tiě tái kōng dàn huāng cǎo chóu hǎi   jīn zūn xiāo le tiān qiū yǐng   yún sǎo