感懷三十一首 其十六

明代 劉基
亭亭山上木,蔚蔚石底竹。諒非懷隱憂,胡為自侷促。 振衣陟崇岡,高下睡原陸。鳳凰棲枯枝,稻粱肥雁騖。 春陽悅眾日,風雨愁比屋。人主各有情,豈若麋與鹿。
tíng tíng shān shàng   wèi wèi shí zhú liàng fēi huái yǐn yōu   wéi
zhèn zhì chóng gāng   gāo xià shuì yuán fèng huáng zhī   dào liáng féi yàn
chūn yáng yuè zhòng   fēng chóu rén zhǔ yǒu qíng   ruò 鹿