感懷漫書 其一
山陽宿草怨飄蓬,瘦日無光泣雁鴻。九死人間惟我在,萬夫意氣為誰雄。
豈知劉向還青眼,更覺黃滔有古風。遂使西州門外路,銅弦重唱大江東。
shān
山
yáng
陽
sù
宿
cǎo
草
yuàn
怨
piāo
飄
péng
蓬
,
shòu
瘦
rì
日
wú
無
guāng
光
qì
泣
yàn
雁
hóng
鴻
。
。
jiǔ
九
sǐ
死
rén
人
jiān
間
wéi
惟
wǒ
我
zài
在
,
wàn
萬
fū
夫
yì
意
qì
氣
wèi
為
shuí
誰
xióng
雄
。
。
qǐ
豈
zhī
知
liú
劉
xiàng
向
hái
還
qīng
青
yǎn
眼
,
gèng
更
jué
覺
huáng
黃
tāo
滔
yǒu
有
gǔ
古
fēng
風
。
。
suì
遂
shǐ
使
xī
西
zhōu
州
mén
門
wài
外
lù
路
,
tóng
銅
xián
弦
chóng
重
chàng
唱
dà
大
jiāng
江
dōng
東
。
。