感懷
新晴楊柳散春絲,長路行人有所思。
愁上容顏青鏡識,寒生亭館落花知。
高雲送雨來無定,獨鳥驚風去自遲。
悶對亭前紫荊樹,同根那得卻相離。
xīn
新
qíng
晴
yáng
楊
liǔ
柳
sàn
散
chūn
春
sī
絲
,
cháng
長
lù
路
xíng
行
rén
人
yǒu
有
suǒ
所
sī
思
。
chóu
愁
shàng
上
róng
容
yán
顏
qīng
青
jìng
鏡
shí
識
,
hán
寒
shēng
生
tíng
亭
guǎn
館
luò
落
huā
花
zhī
知
。
gāo
高
yún
雲
sòng
送
yǔ
雨
lái
來
wú
無
dìng
定
,
dú
獨
niǎo
鳥
jīng
驚
fēng
風
qù
去
zì
自
chí
遲
。
mèn
悶
duì
對
tíng
亭
qián
前
zǐ
紫
jīng
荊
shù
樹
,
tóng
同
gēn
根
nà
那
de
得
què
卻
xiāng
相
lí
離
。