感懷

宋代 方岳
四壁空空長物無,松風之外復何須。 竹夫人爽夜當直,木上座癯新給扶。 老去雲山空跌宕,秋來風月不支吾。 何人能敗吟詩興,自在成章不欠租。
kōng kōng cháng   sōng fēng zhī wài  
zhú rén shuǎng dāng zhí   shàng zuò xīn gěi  
lǎo yún shān kōng diē dàng   qiū lái fēng yuè zhī  
rén néng bài yín shī xìng   zai chéng zhāng qiàn