感懷

宋代 方岳
獨擅松風一壑哀,竹門雖設為誰開。 宦情已矣隨流去,老色蒼然上面來。 已慣山居無曆日,不知人世有公台。 天生此手終何用,只解持杯亦快哉。
shàn sōng fēng āi   zhú mén suī shè wèi shuí kāi  
huàn qíng suí liú   lǎo cāng rán shàng miàn lái  
guàn shān   zhī rén shì yǒu gōng tái  
tiān shēng shǒu zhōng yòng   zhǐ jiě chí bēi kuài zāi