感春三首

唐代 韓愈
偶坐藤樹下,暮春下旬間。藤陰已可庇,落蕊還漫漫。 亹亹新葉大,瓏瓏晚花乾。青天高寥寥,兩蝶飛翻翻。 時節適當爾,懷悲自無端。 黃黃蕪菁花,桃李事已退。狂風簸枯榆,狼藉九衢內。 春序一如此,汝顏安足賴。誰能駕飛車,相從觀海外。 晨游百花林,朱朱兼白白。柳枝弱而細,懸樹垂百尺。 左右同來人,金紫貴顯劇。嬌童為我歌,哀響跨箏笛。 艷姬蹋筵舞,清眸刺劍戟。心懷平生友,莫一在燕席。 死者長眇芒,生者困乖隔。少年真可喜,老大百無益。
ǒu zuò téng shù xià   chūn xià xún jiān téng yīn   luò ruǐ hái màn màn
wěi wěi xīn   lóng lóng wǎn huā qián qīng tiān gāo liáo liáo   liǎng dié fēi fān fān
shí jié shì dàng ěr   huái bēi duān
huáng huáng jīng huā   táo shì tuì 退 kuáng fēng   láng jiǔ nèi
chūn   yán ān lài shuí néng jià fēi chē   xiāng cóng guān hǎi wài
chén yóu bǎi huā lín   zhū zhū jiān bái bái liǔ zhī ruò ér   xuán shù chuí bǎi chǐ
zuǒ yòu tóng lái rén   jīn guì xiǎn jiāo tóng wèi   āi xiǎng kuà zhēng
yàn yán   qīng móu jiàn xīn huái píng shēng yǒu   zài yàn
zhě zhǎng miǎo máng   shēng zhě kùn guāi shào nián zhēn   lǎo bǎi