感春

宋代 高翥
人事日紛紛,不知春已分。 問梅成綠葉,看杏落紅雲。 燕向晴空語,蛙從夜靜聞。 感時傷老大,孤坐對爐熏。
rén shì fēn fēn   zhī chūn fēn  
wèn méi chéng   kàn xìng luò hóng yún  
yàn xiàng qíng kōng   cóng jìng wén  
gǎn shí shāng lǎo   zuò duì xūn