改東門出二首

宋代 葉適
左方擁崇岡,昔也重嶙峋。 自我護樵牧,林光稍敷紛。 與菊明疎秋,墮桃照穠春。 本求平野立,八荒辨燕秦。 終限分雨珠。僧磬通比隣。 面牆雖養蒙,意生豈名身。
zuǒ fāng yōng chóng gāng   zhòng lín xún  
qiáo   lín guāng shāo fēn  
míng shū qiū   duò táo zhào nóng chūn  
běn qiú píng   huāng biàn yàn qín  
zhōng xiàn fēn zhū sēng qìng tōng lín    
miàn qiáng suī yǎng méng   shēng míng shēn