浮遠堂二首

宋代 尤袤
杖藜同上最高峰,卻力雖窮興未窮。 領略江山歸眼界,盡吞淮海入胸中。
zhàng tóng shàng zuì gāo fēng   què suī qióng xīng wèi qióng  
lǐng lüè jiāng shān guī yǎn jiè   jǐn tūn huái hǎi xiōng zhōng