復用韻自詠倚松一首

宋代 饒節
庵外無人誰過前,老松千丈獨參天。煮茶春水漸過膝,卻虎短牆才及肩。 已退晚雲歸浩浩,未分芽菊競鮮鮮。客來問我何時住,笑指松枝數歲年。
ān wài rén shuí guò qián   lǎo sōng qiān zhàng cān tiān zhǔ chá chūn shuǐ jiàn guò   què duǎn qiáng cái jiān
tuì 退 wǎn yún guī hào hào   wèi fēn jìng xiān xiān lái wèn shí zhù   xiào zhǐ sōng zhī shù suì nián