復用前韻自慰

明代 李東陽
門掩空堂一客無,雨聲驚夢若相呼。眼中道路非前日,病起形骸是故吾。 翰苑朝回懷秘府,洞庭家在隔重湖。繩床竹几將愁至,自寫新詩到日晡。
mén yǎn kōng táng   shēng jīng mèng ruò xiāng yǎn zhōng dào fēi qián bìng   xíng hái shì    
hàn yuàn cháo huí huái   dòng tíng jiā zài zhòng shéng chuáng zhú jiāng chóu zhì   xiě xīn shī dào