富陽道中二首 其一

宋代 孫覿
渺渺行雲幔,溶溶曳水衣。雷翻巢墮乳,風落網粘飛。 獨拄青藜杖,來推白板扉。平生丘壑趣,漂泊寸心違。
miǎo miǎo xíng yún màn   róng róng shuǐ léi fān cháo duò   fēng luò wǎng zhān fēi
zhǔ qīng zhàng   lái tuī bái bǎn fēi píng shēng qiū   piāo cùn xīn wéi